27/12/2011 08:43:02
Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ, người khôn người đến chốn lao xao.
Câu thơ cổ của nhà thơ nổi tiếng thời xưa, thật tài tình lại trúng cái xu hướng tất yếu của con người thời hiện đại cách ông cả thế kỷ: tìm đến thiên nhiên như một chốn nương náu tâm hồn.
Rời Hà Nội phồng hoa, hai gia đình chúng tôi lên thăm một người bạn trẻ đang sở hữu một ngôi nhà thứ 2 trong khu sinh thái Melody tại Kỳ Sơn, Hòa Bình.
Sau gần 1 giờ ôtô theo trục Đại lộ Thăng Long, chúng tôi bỏ lại sau lưng cái ồn ào hối hả phố thị. Gần hết địa phận Lương Sơn, đến sân golf Phượng Hoàng, câu chuyện trên xe đang rôm rả bỗng lặng đi trước vẻ đẹp hùng vĩ của núi đá vôi như đang bồng bềnh trên thảm cỏ xanh mượt mà. Quả thật xứng danh “Hạ Long trên cạn” mà những người Hoà Bình vẫn ca tụng về mảnh đất quê hương.
Sau cảm giác nuối tiếc, xe chúng tôi tiếp tục lướt nhẹ trên con đường uốn lượn quanh co của Dốc Kẽm - một địa danh đã đi vào lịch sử thời chống Pháp. Trải dài hai bên đường là những rừng bương xanh mướt, những đồi thông vươn mình vẽ lên bầu trời một nét đẹp êm đềm thanh toát. Đến đỉnh Dốc Kẽm, mở ra trước mắt chúng tôi là một không gian rộng rãi khoáng đạt với những triền đồi bao bọc những thửa ruộng bậc thang, những vườn cây ăn trái đang nhú lộc chuẩn bị đón xuân.
Từ Quốc lộ 6 chúng tôi rẽ vào con đường nhỏ dẫn vào thác Thăng Thiên, Tải Mặc, dọc hai bên đường là những thửa ruộng bậc thang tầng bậc xen lẫn những mái ngói quen thuộc của xóm làng Trung du Bắc Bộ. Đi qua cây cầu bắc ngang dòng Suối Anh thơ mộng, đến hết con dốc là đường nhựa rộng rãi cùng những thảm cỏ xanh mượt mà của khu sinh thái theo từng tầng bậc của ruộng bậc thang, của cỏ cây hoa lá, cùng cái xanh mát phổi của núi rừng Trung du Bắc Bộ xoá tan đi những mệt mỏi của một chuyến đi.
Hai vợ chồng anh bạn trẻ tươi cười ra đón chúng tôi từ cổng căn biệt thự màu trắng tinh khôi như một đoá hoa trau nổi bật giữa vẻ tươi xanh của núi đồi Tây Bắc. Chúng tôi bước trên bậc thềm đá rộng rãi khoáng đạt dẫn lối lên sân vườn đầy cỏ cây hoa lá của “Căn biệt thự Hoa Trau”.

Sân vườn đầy cỏ cây hoa lá đưa chủ nhân biệt thự hòa vào thiên nhiên.
Bước vào nhà, đi qua không gian phòng khách rộng rãi hiếu khách, rửa mặt mũi chân tay trong làn nước ấm cùng tiến đàn piano dìu dặt những giai điệu, khúc nhạc chiều của Dương Thiệu Tước, chúng tôi lại trỗi dậy cảm giác ngỡ ngàng, hân hoan.
Trong không khí trong lành của thiên nhiên gần gũi, chúng tôi ngồi nhâm nhi tách trà nóng đựng bằng chén Bát Tràng thuần Việt, vừa xem chủ nhân lúi húi pha trà theo phong cách Việt, vừa hồ hởi chia sẻ về “cõi riêng” của mình với vẻ say mê.
Ngoài kia, máy móc công trường, người xe nhộn nhịp đang tiếp tục vẽ lên những tầng bậc luyến láy theo hình ruộng bậc thang, tạo dựng nền tảng cho những công trình dịch vụ, nền móng cho những căn biệt thự xanh, ngôi nhà thứ 2 của những cư dân đô thị.
Những người thợ xây chân chất đang hăng say lao động, những người phụ nữ đang nâng niu vun trồng từng gốc cây, ngọn cỏ, từng nhành hoa trên những mảnh đất mới san còn đỏ ối.
Ngỡ ngàng trước một bức tranh thuỷ mặc tựa cảnh tiên thanh tao, thoát tục, được kiến tạo nên từ cái đẹp của thiên nhiên cùng niềm đam mê kiên định của con người, bỗng chốc,cảm giác ấm ách đau từ cái lưng 65 năm tuổi sau một chuyến đi dường như tan biến.
“Mời anh chị vào nhà nghỉ một chút”! Tiếng anh bạn trẻ dứt, tôi và mấy người bạn mới thoát ra khỏi tâm trạng mơ màng khi bận bịu so sánh cái đẹp mênh mang của Melody với những gì được nhìn ngắm trong hơn 30 năm làm ngoại giao được đi đây đó khắp Châu Âu, Châu Mỹ…
Melody - giai điệu đó, bức tranh đó được chúng tôi tiếp tục đàm đạo trong bữa ăn trưa ngoài sân vườn: Rau sạch, gà sạch, xôi nương, cơm trắng được lấy từ Nông trại xanh của Melody. Trong cái se lạnh trộn nắng ấm của buổi trưa mùa đông, chúng tôi cùng thưởng thức cái đậm đà dịu ngọt của rượu nồng, thịt ngậy, vừa nghe vị chủ nhân nói về kế hoạch đầu tư khu dịch vụ Vầng trăng theo phong cách kiến trúc ruộng bậc thang như một cảm hứng độc đáo tôn vinh văn hóa Việt, không gian Việt.
Ngắm nhìn hai sân tennis đất nện, bể bơi hình trăng khuyết ôm lấy thảm cỏ mượt mà đang hình thành trước mặt, tôi thoáng hình dung ra công trình dịch vụ “Trăng Việt” bay trên tầng bậc thang của những thảm cỏ cây hoa lá trong giai điệu dìu dặt êm ái của tiếng dương cầm, hòa với âm nhịp thanh nhẹ, khoáng đạt của dòng suối Bùi kề bên, bỗng thấy xao xuyến và mênh mang lạ.

Suối Bùi róc rách kề bên khiến không gian tĩnh lặng trở nên quyến rũ lạ.
Lâu lắm rồi, cái ý nghĩa đích thực của khái niệm “sống thanh nhàn” vốn bị cuốn nhanh trong dòng chảy cuộc sống bộn bề thường nhật mới có dịp trải nghiệm đúng nghĩa. Tôi thực sự tin tưởng vào cuộc sống xanh hoàn hảo của Melody Villas sẽ vượt qua khỏi giới hạn của một không gian sống hữu hạn mà ta đang sở hữu, vượt qua khủng hoảng suy thoái thường trực ở thời điểm này của bất cứ ai...
Một giai điệu giàu thanh âm và bản sắc, một bức họa đồng quê vừa gần gũi, vừa văn minh đang từng ngày hiện hữu nơi vùng sơn cước ngay cạnh thủ đô đáng để thưởng lãm và thụ hưởng.
Bữa cơm trưa kéo dài hơn 1 giờ, vợ chồng vị chủ nhân trẻ lại hào hứng “biểu diễn” cách thức pha trà đạo và bưng ra giỏ trái cây tươi mời chúng tôi. Câu chuyện bên “tiệc trà chiều” lại rôm rả, thoảng lúc lắng lại khi đàm đạo về chủ đề nào đó mà mỗi người đều rung cảm. Cảnh vật, con người trong một buổi chiều nắng nhẹ ngày Đông như quyện vào nhau, quên cả bao lo toan tất bật mới hôm qua còn vương trong đầu.

Thưởng trà chiều trong khung cảnh trữ tình.
Trời nhập nhoạng ngả về chiều muộn dù câu chuyện của chúng tôi chưa dứt… Một bữa tối thịnh soạn kiểu BBQ đã được người vợ đảm của chủ nhân dọn ra lúc nào, ngay bên thềm hoa của biệt thự nhìn thẳng xuống dòng suối Bùi róc rách. Men rượu ấm và màu hồng tươi của rượu Vang Chi Lê chẳng những làm cho những chiếc ly pha lê trở nên sống động, tinh xảo hơn, mà còn khiến ai nấy trong chúng tôi cũng thêm ấm lòng, say với thú ẩm thực tinh tế giữa bao la trời đất.
Bữa tối thú vị, nhẹ nhàng kiểu Tây cũng làm cho mấy ông bạn già lâng lâng nhớ lại những ngày công tác bên kia bán cầu... Vẫn những gương mặt tươi cười, những câu chuyện không đầu, không cuối, những tiếng chạm ly lanh canh bên ánh nến lung linh huyền ảo. Vẫn là bản Sonate ánh trăng như đang tan chảy trong rượu nồng, thịt ấm… len lỏi trong cái tĩnh lặng thư thái của Melody. Tiếng đàn như nhẹ hơn, bay hơn, hoà quyện hơn vào tiếng róc rách của dòng Suối Bùi thơ mộng. Rượu nồng, thịt ấm, lửa than hoa, tình người khát vọng làm cho bữa ăn kéo dài hơn, sâu lắng hơn và cũng lãng đãng hơn…

Một ngày dài mà đáng giá! Một cảnh sắc trời ban. Một tình yêu thiên nhiên đến cuồng tín. Một khát vọng tôn vinh thiên nhiên, văn hoá, tinh thần Việt. Một tấm lòng hiếu khách như giữ chân chúng tôi chẳng muốn về...
Rồi cũng loáng cái đã có mặt ở thành phố. Chúng tôi xuống xe chia tay nhau trong cái ồn ào náo nhiệt như bao ngày vẫn ồn ào náo nhiệt là vậy. Nhưng hôm nay cái náo nhiệt đó như chìm đi, như tan chảy trong dòng trôi cảm xúc mà Melody, mà Suối Bùi, Cao Vàng đọng lại d của cái sức sống xanh mãnh liệt, đang từng ngày, từng giờ hình thành tại Melody.
Về đến mái nhà quen thuộc, bên tai tôi vẫn văng vẳng giai điệu bản Sonate ánh trăng rì rào sâu lắng.
Theo Quốc Dũng, báo dvt.vn
dvt.vn/20111226113555810p0c119/melody-song-an-nhan-huong-thanh-tao.htm